bantintrongngay.com - Muốn với đến đỉnh Phan Xi Păng, vượt qua chính mình

148 Lượt xem

Leo đỉnh Phan Xi Pang là một loại hình thăm quan độ nguy hiểm cao, với khoảng cách 3.141 m cùng bề mặt trái đất, khi trên đường đi các bạn sẽ gặp rất nhiều trắc trở. Khách du lịch còn cảm nhận được nhiều cung bậc cảm xúc của một chuyến đi chinh phục sự thật: gian lao, mạo hiểm, tính khắc nghiệt của khí hậu,...

Các thời điểm phù hợp nếu muốn leo núi Phan Xi Păng

Thông thường nhiều đoàn người hay chọn thời điểm trèo Phan Xi Păng từ các thời điểm nghỉ lâu trong năm (ví dụ: Tết Âm lịch,giải phóng miền Nam 30/4,Tết dương …) Các ngày như này lượng người tới Phan Xi Păng khá nhiều, lên tới hàng trăm người. Bởi nếu không có thời điểm thoải mái, có điều kiện nghỉ dài khách du lịch nên tránh né những thời điểm này, tới vào những tháng khách sẽ tự do nghỉ ngơi tốt hơn, và nếu có thể du khách cần đến vào thời gian giữa tháng ba.

Khả năng chinh phục đỉnh núi Phan Xi Păng, bỏ qua giới hạn của mình


Với đó bạn có thể đi vào tháng mười một khi tiết trời dần rét mà chưa lạnh hẳn, trời quang, ít sương mù, không mưa vì điều săn được các biển mây trôi và ánh nắng rực rỡ ở trên đỉnh núi là hoàn toàn có thể xảy ra.

Chuyến đi để với tới ngọn núi Phan Xi Păng

Thực chất thì hành trình này không hề tới những hành khách không hay tập thể thao. Tại Trạm Tôn, sẽ mất 1 ngày các bạn mới có thể đi lên đến một điểm nghỉ ngơi tại khoảng cách 2.828 mét. Sang ngày hôm sau là tuyến leo lên ngọn núi Fansipan tại khoảng cách 3.142 mét xong quay lại Trạm Tôn. Với hơn tám km men theo đường đồi núi là không phải "dễ nuốt".
Hành trình bốn ngày vất vả hơn là đi tới theo đường "sống lưng" của dãy núi Hoàng Liên Sơn với tới ngọn núi Phan Xi Păng men theo lối đi từ Trạm Tôn rồi quay trờ lại vùng Mường Hoa, suối Cát Cát, đi theo sườn phía đông của dãy núi Hoàng Liên. Tuy nhiên, tuyến đường của xuống núi không đơn giản chút nào vì thường phải len theo những con suối, vách đá men bờ vực thẳm cùng với những cục đá rêu phong trơn trượt. Có nhiều hành khách khi mà đến chặng đường này phải oà khóc, tuy nhiên được "hồi sinh" khi để chân đi đến chóp.